Căn phòng của con không phải giấc mơ dang dở của bố mẹ
Có những căn phòng trẻ em được bố mẹ rất thích, nhưng đứa trẻ lại không muốn ở.
Một khách hàng từng tìm đến chúng tôi để thiết kế phòng cho con. Anh kể khá kỹ về căn phòng mình mong muốn: giá sách lớn, bàn học rộng, nhiều ngăn tủ và một bức tường vẽ hình trường đại học danh tiếng ở nước ngoài.
Anh muốn dành cho con một căn phòng đầy đủ, chỉn chu và truyền cảm hứng học tập. Khi công trình hoàn thiện, anh rất hài lòng.

Phòng trẻ em được thiết kế theo mong muốn của bố mẹ
Một năm sau, anh đề nghị thiết kế lại.
Căn phòng vẫn mới và đẹp, nhưng con anh không thích ở trong đó. Cháu thường mang sách và đồ chơi ra phòng khách, chỉ trở về phòng khi đi ngủ.
Lần gặp thứ hai, người bố ngồi cạnh con.
Chúng tôi hỏi cháu thích làm gì, thường học ở đâu và không thích điều gì trong căn phòng hiện tại.
Câu trả lời khá đơn giản: cháu không cần giá sách lớn, muốn có khoảng sàn trống để ngồi cùng bạn và một chỗ trưng bày những mô hình con vật mình sưu tầm.
Những mong muốn ấy khác nhiều so với hình dung của người bố.
Thiết kế phòng trẻ em nên bắt đầu từ người sử dụng
Lần này, chúng tôi không bắt đầu bằng câu hỏi: “Bố mẹ muốn căn phòng đẹp thế nào?”, mà là: “Hằng ngày, con thích làm gì? Con muốn góc riêng của mình trông như thế nào?”.
Một vài món đồ còn tốt được giữ lại và sắp xếp hợp lý hơn. Tủ sách lớn được thay bằng kệ trưng bày mô hình các con vật và một giá sách treo tường vừa đủ. Một mảng tường được vẽ khung cảnh thiên nhiên nhẹ nhàng. Trên khoảng sàn trống, chúng tôi đặt thêm tấm thảm mềm để cháu có thể chơi hoặc ngồi cùng bạn.

Căn phòng sau khi điều chỉnh: ít áp đặt hơn, nhiều không gian cho sở thích của con hơn
Căn phòng sau khi sửa không cầu kỳ hơn trước.
Nhưng đứa trẻ bắt đầu chủ động trở về phòng và mời bạn vào chơi.
Sự thay đổi không nằm ở việc đầu tư thêm nhiều nội thất. Điều quan trọng là căn phòng đã được thiết kế phù hợp với người thực sự sống trong đó.
Bốn điều cần lưu ý khi thiết kế phòng cho con
1. Lắng nghe trước khi chọn nội thất. Trước khi quyết định màu sắc, kiểu giường hay tủ sách, hãy hỏi con thích gì, thường chơi ở đâu và có thói quen sinh hoạt như thế nào. Những câu trả lời này giúp tránh việc căn phòng đẹp theo mắt người lớn nhưng xa lạ với trẻ.
2. Để lại khoảng trống. Không phải diện tích nào cũng cần lấp đầy bằng tủ, bàn hoặc kệ.
Như chúng tôi từng chia sẻ trong bài “Khoảng trống mới là trung tâm của phòng trẻ em”, một khoảng sàn vừa đủ có thể trở thành nơi đọc sách, lắp ghép, vận động hoặc ngồi chơi cùng bạn.
3. Tạo không gian cho sở thích riêng. Một chiếc kệ trưng bày mô hình, góc vẽ nhỏ hay bảng ghim tranh có thể khiến trẻ cảm thấy căn phòng thực sự thuộc về mình. Những chi tiết này không nhất thiết tốn kém, nhưng cần đúng với sở thích của con.
4. Dự phòng khả năng thay đổi. Nhu cầu của trẻ thay đổi theo độ tuổi. Nội thất có kích thước phù hợp, dễ điều chỉnh hoặc thay thế sẽ giúp căn phòng tiếp tục đáp ứng sinh hoạt mà không phải sửa lại toàn bộ.
Bố mẹ vẫn cần quyết định những vấn đề liên quan đến an toàn, công năng và chi phí. Nhưng con cũng cần được nói về sở thích, thói quen và cảm giác của mình.
Không nhất thiết chiều theo mọi yêu cầu. Chỉ cần trẻ được lắng nghe và tham gia vào những lựa chọn phù hợp với lứa tuổi.
Bởi căn phòng của con không phải giấc mơ dang dở của bố mẹ.
Đó là nơi một đứa trẻ đang sống tuổi thơ của chính mình.
.
A Cộng thiết kế không gian sống từ nhu cầu, thói quen và cá tính thực tế của từng thành viên trong gia đình.
KTS. Bùi Việt Hoài

